TIN TỨC

Bức thư gửi bố

Ngày đăng: 15/11/2017

Thái Nguyên, những ngày hè oi ả đang diễn ra thật gay gắt. Và hôm nay, như thường ngày, con đi làm về bố ạ! Nhưng sớm hơn bình thường. Cuộc sống của con diễn ra như thường ngày mà trong con không thường trực nỗi nhớ bố, con chẳng còn đủ thời gian để nhớ được mặt bố khi con lúc nào cũng cuốn theo vòng xoáy của sinh viên năm ba đi học, đi làm rồi tham gia vào các hoạt động của trường lớp và nơi làm việc. Biết sao đây bố, hôm nay con lại nhớ bố đến da diết cõi lòng.

Thái Nguyên...ngày...tháng...năm

Bao năm rồi bố nhỉ! 13 năm bố dõi theo con rồi đấy ! Con nhớ những lúc bố ngồi đan từng chiếc lông gà để làm cầu cho con! Con cũng nhớ lúc bố ôm con vào lòng dù mùi rượu choán đầy khoang mũi và con không thể thở nổi. Con cũng nhớ quả trứng gà luộc bố dỗ mãi mà con cũng ăn hoài không hết! Trên tất cả con nhớ bố lắm bố ơi! Mẹ đi bước nữa với dượng cũng thấm thoát 7 năm rồi bố ạ! Dượng rất tốt với con, dượng lo cho con 7 năm nay như là một phần trên cơ thể dượng, dượng cho con ăn, dậy con học và dượng là người thay bố ôm con vào lòng, lau đi những giọt nước mắt của con khi con yếu lòng.

Dượng từng nói với con rằng "Dượng không mong con gọi ta tiếng bố vì dượng biết dượng không thể thay thế người bố trong con nhưng dượng vẫn hằng đêm mong rằng lúc con vấp ngã hãy để dượng nâng con dậy, dìu dắt con vì con là con gái của dượng". Con đã bật khóc bố ạ! Con không thể tin rằng trên đời này con có bố và còn có thêm người bố thứ hai lo cho con nhiều hơn thế. Ngày bố ra đi, con tin rằng sau này lớn khôn con sẽ không gắn bó với bất kì người đàn ông nào! Bởi lẽ, sự ra đi của người trụ cột trong gia đình là quá sức với mẹ. Nhưng sau 6 năm mẹ lặng lẽ cam chịu nuôi con thì dượng xuất hiện. Khi ấy con chẳng hiểu vì sao ai gặp con cũng bảo dượng cướp mẹ của con, rồi con sẽ có thêm em mà nó lại không phải máu mủ ruột rà và rằng con sẽ bị ra rìa... Tâm hồn của đứa trẻ lớp 8 làm sao biết mọi thứ được bố? Con đã ghét dượng, thậm chí còn căm giận dượng. Ngày dượng đón mẹ con con về nhà, con đã ôm ảnh bố khóc một mình trong cái góc nhà để rồi đến lúc con tỉnh dậy sau khi được bố ôm ấp trong giấc mơ, con tìm mẹ thì thấy người đang ngồi ngủ gật bên giường con lại chính là dượng! Cái dáng ngồi còm cõi của người đàn ông ngoài 40 ấy sao con nhớ mãi không quên vậy bố? Khi đó con nghĩ sống trên đời này liệu bố ra đi rồi có phải con sẽ được bù đắp bằng tình yêu của dượng hay không?

Ngày ấy dượng thắp nén hương lên bàn thờ bố, con thấy dượng khóc bố ạ! Nước mắt dượng lăn dài trên gò má của năm tháng, con biết dượng đang nói chuyện gì với bố. Dượng kể với bố về cô con gái của bố giỏi lắm đã đỗ đại học rồi nhưng dượng cũng trách dượng không can ngăn con khi con lựa chọn theo ngành Du lịch.Và rồi dượng cũng xin lỗi bố khi lại ủng hộ ước mơ của con. Tuy vất vả nhưng bước chân con sẽ không mỏi trên mọi nẻo đường đất nước. Khi ấy con đau lắm, đau ở chính trái tim đang thổn thức, đau ở phận làm con mà chưa tròn chữ hiếu, lớn rồi 18 tuổi nhưng vẫn để cả hai bố phải bận tâm, dù một người đã yên nghỉ còn một người đáng lẽ ra phải được an nhàn tĩnh dưỡng. Nhưng dù biết vậy con cũng không thể nhấc nổi đôi bàn chân để chạy lại ôm bố, bố của con! Con xin lỗi! Ngày con đi là tháng tám oi ả, bố đã khóc dù quay mặt đi nhưng con vẫn đủ để nhìn thấy giọt nước mắt ấy của bố. Lần thứ ba trong cuộc đời giọt nước mắt ấy rơi xuống vì đứa con gái bướng bỉnh của bố. Con đi học mà chỉ muốn về với bố thôi, về với những ấm chè bố pha đặc nhưng có con bố lại đổ thêm nước vì bố bảo uống đặc con sẽ xấu hết da đấy. Trên tất cả con muốn lắm nói lời cám ơn đến bố. Chỉ muốn nói: Cảm ơn bố, hai người bố tuyệt vời của con. Con yêu bố, bố ạ!

Nguyễn Hoàng Lan

Du lịch K13

Thành viên - đối tác

  • hinh anh
  • hinh anh
  • hinh anh
  • hinh anh
  • hinh anh